Chồng mất 3 năm,

Xét về ngoại hình, tôi được đánh giá là khá xinh xắn ưa nhìn, nhưng thói đời đúng là hồng nhan bạc phận, số tôi hẩm hiu buồn lắm.

Tôi từng có mối tình đầu kéo dài gần chục năm, tới khi 2 bên gia đình gặp mặt tính chuyện cưới xin thì anh bạn trai lại bất ngờ ra đi sau 1 vụ tai nạn. Từ ấy tôi rơi vào trầm cảm, hầu như chẳng mấy khi cười nói. Bố mẹ phải động viên rất nhiều tôi mới vực tinh thần trở lại được.
Vì quá thương tiếc, nặng lòng với người yêu cũ mà tới năm 30 tuổi tôi mới quyết định kết hôn. Cũng may chồng tôi là người hiền lành tử tế, yêu thương vợ hết lòng nên cuộc sống hôn nhân khá yên ả hạnh phúc.

Ả̼n̼h̼ ̼m̼i̼n̼h̼ ̼h̼ọ̼a̼

Tiếc là cưới được 5 năm, con đầu lòng tròn 4 tuổi thì chồng tôi lại phát hiện mắc trọng bệnh, mất sau đó 2 năm. Khổ nỗi gia đình nhà chồng hoàn cảnh rất éo le. Bố mẹ anh mất sớm chỉ có 2 anh em trai dựa nhau mà sống. Em trai chồng tôi tên là Sơn. Khi 2 vợ chồng mới cưới nhau, chú ấy đang học đại học nên chúng tôi phải chăm lo cho em từng tí một.

Sơn sống hiền lành tình cảm lắm. Biết ơn chị dâu anh trai đã cưu mang lo cho mình nên sau khi anh mất, Sơn hết lòng chăm lo cho chị dâu, cháu ruột. Công việc của tôi thường xuyên đi sớm về muộn, Sơn chuyển luôn việc để ở gần giúp chị dâu đưa đón cháu đi học hàng ngày. Nhiều hôm sang nhà thăm cháu, thấy chị vất vả Sơn nói rằng:

Ả̼n̼h̼ ̼m̼i̼n̼h̼ ̼h̼ọ̼a̼

“Anh trai em mất, giờ chỉ còn chị với cu Bum là người thân duy nhất trên đời này của em nên bằng mọi giá em sẽ chăm sóc 2 người”.

Lúc đầu tôi còn nghĩ cậu ấy chỉ quan tâm tới chị dâu như 1 người em nhưng càng về sau tôi càng nhận ra Sơn có tình cảm với mình. Sơn từng thắn thắn ngỏ lời với tôi:

“Em thật lòng thương yêu chị. Mong chị chấp nhận cho em ở bên. Em tin dưới suối vàng anh trai em cũng sẽ tác hợp cho chúng ta”.

Ả̼n̼h̼ ̼m̼i̼n̼h̼ ̼h̼ọ̼a̼

Khi biết tình cảm của em trai chồng, tôi sốc và lúng túng lắm nhưng trải qua thời gian thấy Sơn thật lòng quan tâm, đặc biệt rất yêu thương cháu ruột mà tôi dần mủi lòng. Hơn ai hết tôi cũng hiểu ngoài chồng ra thì chỉ có em trai anh ấy mới thật lòng muốn chăm lo cho thằng bé. Có điều tôi vẫn không vượt qua được mặc cảm, e dè mọi người đàm tiếu rằng chị dâu em chồng lại lấy nhau. Vậy nên tôi với Sơn vẫn chưa dám tiến xa hơn mối quan hệ chị em. Sơn năm nay đã 34 tuổi vẫn chờ đợi chị dâu mở lòng. Tôi còn do dự lắm, chưa biết quyết sao đây mọi người ạ.

Ngày tái hôn, con trai khóc nấc kéo váy mẹ, chồng em hất thằng bé ngã ngửa: Ra bà ngoại

Chuyện tình duyên của tôi lận đận lắm, kết hôn tháng trước thì tháng sau tức tưởi nhận tin dữ. Chồng tôi làm ca đêm gặp tai nạn lao động đã qua đời. Cũng may một tháng bên nhau anh kịp để lại giọt máu cho tôi làm động lực sống.

Những ngày sau đó tôi như người mất hồn, dù tự nhủ phải sống vì con, vì chồng nhưng 9 tháng 10 ngày mang thai chẳng hôm nào là không khóc. Cứ nằm xuống lại nghĩ tới chồng mà tim gan tôi vỡ vụn hết.

Ả̼n̼h̼ ̼m̼i̼n̼h̼ ̼h̼ọ̼a̼

Cũng may trời thương cho con tôi đủ tháng đủ ngày chào đời khỏe mạnh. Càng lớn thằng bé càng giống bố, sống tình cảm quấn mẹ vô cùng. Tôi đi làm thì thôi chứ về tới nhà là nó sà vào lòng ôm mẹ hít hà, thơm đủ kiểu. Nhiều khi ngồi ngắm con tôi nghĩ có lẽ vì lúc chửa nó tôi cô đơn, thương nhớ chồng quá cố cứ lẩm bẩm kể chuyện với con trong bụng. Thằng bé nghe hiểu được nên dù mới 6 tuổi mà đã thấu hiểu tâm tư tình cảm của mẹ vô cùng.

Ngày qua ngày mẹ con tôi dựa vào nhau để sống. Tôi từng nghĩ sẽ không bao giờ lấy chồng để dành cả đời thương yêu chăm sóc cho con, bù đắp lại những thiệt thòi mà thằng bé phải chịu. Song tình cảm đúng là những điều không thể nói trước. Cách đây 1 năm tôi bén duyên với Tuấn. Anh có hoàn cảnh tương tự tôi, từng qua 1 lần đò. Vợ chồng Tuấn không tìm thấy tiếng nói chung trong cuộc sống hôn nhân nên quyết định chia tay. Họ chưa có con chung nên mọi thứ cũng đơn giản.

Trong thời gian hẹn hò với Tuấn, tôi luôn quan sát xem thái độ của anh đối với con riêng của mình thì thấy anh quan tâm thằng bé lắm. Con tôi cũng vậy, nó quấn anh nên tôi mới yên tâm nhận lời lấy Tuấn.

Ả̼n̼h̼ ̼m̼i̼n̼h̼ ̼h̼ọ̼a̼

Ngày cưới tới gần, lòng tôi lại càng trăn trở để tính xem phải làm sao với con thì tốt. Mẹ tôi luôn động viên con gái:

“Tốt nhất để thằng bé cho bố với ông bà nội nó chăm như thế con mới có thời gian để lo cuộc sống mới”.

Bản thân Tuấn cũng nói:

“Thời gian đầu sau cưới chưa ổn định, mình còn phải đi thuê nhà nên tốt nhất cứ để con lại cho ông bà ngoại chăm hoặc gửi về bên nội thằng bé. Khi nào xếp sắp ổn thỏa mọi thứ thì hãy đón con lên ở cùng cho đỡ vất vả em ạ”.

Thế nhưng con tôi biết mẹ sắp đi lấy chồng nên suốt ngày thủ thỉ:

“Mẹ lấy chú Tuấn con vẫn muốn ở với mẹ”.

Hiểu mong mỏi của con nên tôi càng lăn tăn do dự. Cũng chính trong lúc đang tiến thoái lưỡng nan chưa biết quyết thế nào, tôi lại dần nhận ra Tuấn không thực sự yêu thương con riêng của vợ như anh từng thể hiện trước đó. Thấy tôi ngỏ ý muốn đưa con về ở cùng luôn, anh liền tỏ ra khó chịu:

“Em đừng có lúc nào cũng ôm quấn con riêng như thế. Xác định tái hôn rồi thì phải biết chuyên tâm chăm lo cho cuộc sống mới”.

Ả̼n̼h̼ ̼m̼i̼n̼h̼ ̼h̼ọ̼a̼

Hôm cưới, con tôi thấy mẹ mặc váy tay ôm hoa chuẩn bị lên xe để về nhà chồng, thằng bé khóc thút thít đuổi theo.

“Mẹ cho con đi cùng… con muốn ở với mẹ”.

Xót con quá, tôi cúi xuống định bế thằng bé theo mà không thể ngờ Tuấn đứng bên cau mày hất con tôi ngã ngửa ra sau rồi chỉ tay:

“Im… quay về với bà ngoại ngay”.

Tôi không thể chấp nhận được cách hành xử của anh và cũng hiểu Tuấn không bao giờ đủ rộng lượng để chấp nhận con trai mình là 1 phần cuộc sống. Không chần chừ tôi vứt luôn bó hoa cưới trên tay xuống đất rồi bảo:

“Hủy hôn đi… trên đời này không gì có thể tách rời mẹ con tôi”.

Vậy là tôi ôm con vào nhà, đám cưới hủy bỏ.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *