p/B̸̸̼á̸̸̼o̸̸̼ ̸̸̼h̸̸̼i̸̸̼ế̸̸̼u̸̸̼ ̸̸̼l̸̸̼ú̸̸̼

Bố mẹ tôi đều làm nghề chài lưới nên quanh năm gắn bó với biển. Tuy chỉ là người dân lao động nhưng tư tưởng của họ văn minh lắm. Khác với nhiều người già, bố mẹ tôi có tâm nguyện sau khi mất cứ rải tro cốt xuống biển sau khi đã hỏa táng. Bởi ông bà bảo đừng chôn cất địa táng như trước vừa tốn kém vừa không sạch sẽ văn minh.

Khi còn sống, lúc cả nhà quây quần bên nhau, bố mẹ tôi đều bảo:


Ảnh minh họa: Nguồn Internet
“Mai này bố mẹ mất đi, các con sau khi hỏa táng xong cứ rải tro cốt xuống biển nhé”.

Mấy anh em chúng tôi tròn mắt:

“Sao không để tụi con chôn cất kiểu địa táng như nhiều người già ở làng chài này”.

Bố tôi nói luôn:

“Chết là hết, thân xác được chôn cất hay hỏa thiêu cũng chẳng có bất cứ cảm giác gì. Cái thân già này chỉ muốn cát bụi rồi sẽ trở về cát bụi, hòa với đất, nước, muối biển quê hương làng mình thôi”.

Nghe bố tôi nói vậy, anh em tôi đều hiểu. Thật sự chết là hết, sống như thế nào mới quan trọng. Vì thế, ngay khi ông bà nội vẫn còn sống, dù ở xa nhà cả gần trăm km nhưng tháng nào 3 anh em tôi vẫn cố gắng đưa gia đình nhỏ của mình về thăm. Các anh chị em tôi lúc nào cũng hiếu kính với bố mẹ.

Nhiều lúc bố tôi còn phải bảo:

“Nhà có 3 con đẻ, giờ có thêm 3 con dâu rể nữa là 6 mà chẳng bao giờ ông bà phải phiền lòng bất cứ điều gì về con cháu. Âu cũng là cái phúc lớn của bố mẹ và nhà này”.

Còn mẹ tôi thú nhận:

“Nhìn thấy các con trưởng thành, đoàn kết và hiếu kính với bố mẹ như này, có ngày nào ông bà phải ra đi cũng mãn nguyện và yên tâm”.

Nói chung có gì ăn ngon hay những gì tốt đẹp nhất, những con cháu chúng tôi đều nhớ đến ông bà nội ngoại. Vì báo hiếu lúc sống mới cần, chứ khi đã mất cần gì mâm cao cỗ đầy. Bởi thế nhà tôi lúc nào cũng rộn ràng tiếng cười, chẳng bao giờ to tiếng hay cãi vã nhau.

Cách đây 3 năm, bố mẹ tôi trong 1 buổi đi họp hội khóa trường thì bị tai nạn giao thông. Họ ra đi khi không kịp trăng chối với các con 1 lời, song tâm nguyện của bố mẹ thế nào thì anh em tôi đều biết rõ.

Ngày ông bà nội mất, sau khi làm tang gia và hỏa táng bố mẹ xong, anh em chúng tôi mang tro cốt bố mẹ ra biển thả. Bởi khi còn sống họ đã ý thức được rằng thân xác chỉ là hỗn hợp của vật chất, những thứ này sẽ trở về với cát bụi. Thực tế, tro cốt còn lại là thứ hiện hữu cuối cùng của người đã khuất để anh em tôi có thể tưởng nhớ về họ mà thôi.

Khi anh em chúng tôi làm điều này, cả làng tôi xôn xao bảo bất hiếu. Họ xì xào:

“Đến tro cốt của bố mẹ không đem về mà thờ cúng còn thả hết ra biển. Đám con bất hiếu quá”.

Dù bị mang tiếng vậy nhưng anh em tôi vẫn chẳng màng nghe. Tại gia chúng tôi vẫn có bàn thờ và di ảnh để tưởng nhớ bố mẹ. Tôi không đặt nặng hình thức an táng cầu kì, tốn kém hay xây đắp mộ phần thật to vì bố mẹ tôi bảo thực sự không cần thiết, chỉ cần nhớ trong tâm tưởng là được.

3 năm nay, cứ đến ngày giỗ Tết anh em tôi lại cùng về căn nhà xưa. Các anh em tôi đều sống theo phương châm thờ cúng là do từ tâm mỗi người tưởng nhớ đến người thân của mình. Và thực tế, có ai biết thế giới bên kia là thế nào đâu. Do đó, chỉ cần lúc bố mẹ còn đã báo hiếu cho tốt, làm tròn trách nhiệm đạo làm con thì lúc nào chúng tôi cũng thấy thanh thản và cảm giác họ luôn dõi bước theo mình.


Ảnh minh họa: Nguồn Internet
Giỗ bố mẹ, nhà tôi có 5 anh em luôn chia đều tiền làm cỗ chứ không đổ đầu con trưởng

Tôi thấy nhiều chị than vãn làm con trưởng khổ, trăm việc đổ lên đầu, gánh vác đủ thứ trách nhiệm với nhà chồng. Vậy nhưng tôi đây làm dâu trưởng nhàn tênh, dưới có 3 đứa em đều dựng vợ gả chồng hết rồi có việc gì ới nhau cái là có mặt liền.

Khi chưa cưới, tôi cũng lo nghĩ nhiều lắm, không biết sau về nhà chồng thế nào, bên đó sẽ đối xử với mình ra sao? Có phải thức khuya dậy sớm cơm bưng nước rót cho bố mẹ chồng không?

Thế nhưng ngay từ ngày đầu tiên tôi đã được ưu ái không phải rửa bát. Mẹ chồng bảo:

“Con ngồi đây gọt hoa quả, bát đũa để mấy đứa em nó làm”.

Dưới chồng tôi có 2 chú và một cô út, tụi nó ngoan lắm, nói gì cũng vâng dạ, đối đãi với chị dâu rất lễ phép. Trong bữa ăn tụi nó thay nhau gắp miếng ngon mời chị.

Tôi về làm dâu được 3 năm thì bố chồng mất, 2 năm sau mẹ chồng già cả ốm yếu rồi cũng đi theo ông. Bố mẹ mất mọi người buồn đau nhưng xong đám tang của ông bà cả nhà ngồi lại họp gia đình đàng hoàng. Mọi người cùng kiểm đếm tiền phúng điếu, tính các khoản phải chi tiêu rồi thanh toán.

Ảnh minh họa: Nguồn CH7.com

Các em bảo:

“Tính xem thiếu bao nhiêu mấy anh chị em góp vào cho đủ không để nhà anh cả chịu hết lại nặng quá”.

Giờ 3 đứa em đều xây dựng gia đình cũng con cái đầy đủ. Vậy nhưng tình cảm anh em vẫn gắn bó, thân thiết như ngày nào. Có việc gì chúng tôi cũng gọi các em về bàn bạc kỹ lưỡng, mỗi người góp một ý rồi sau đó cái nào hợp lý nhất thì cùng làm.

Mỗi lần giỗ bố mẹ hay sang cát, xây mộ hoặc có việc gì lớn các em đều về quây quần, tính toán xem chi phí làm hết bao nhiêu rồi chia đều nhau. Từ gói bột canh trở đi đến lợn gà, rau cỏ làm cỗ các em cũng ghi chép chi tiết, sau đó cộng lại mỗi người góp một phần vào cho đủ.

Em gái chồng gia cảnh khá hơn nên nó bảo:

“Nhà em tài trợ nguyên hoa quả tráng miệng với bánh kẹo, các anh chị không từ chối nhé”.

Chúng tôi cũng hoan hỉ thôi, ai có điều kiện hơn thích bỏ tiền mua thêm đồ thì cứ tự nhiên, còn những thứ cần thiết thì góp vào.

Nói chung mỗi lần có việc lớn, nhất là giỗ bố mẹ thì anh em nhà chồng tôi luôn chia đều tiền cỗ chứ không đổ đầu con trưởng. Các em về đông đủ giúp làm mọi thứ từ a-z rất trách nhiệm và đoàn kết. Tôi là chị dâu trưởng, làm chủ ncăn hà của bố mẹ để lại, chăm lo hương khói cho ông bà nên được các em tôn trọng bảo gì tụi nó cũng vâng dạ nghe theo,.

Tôi thấy nhiều nhà anh em ruột thịt thật đấy nhưng chẳng yêu thương nhau, thậm chí còn tranh giành từng tí của cải mà bố mẹ để lại. Chuyện hương khói ông bà cũng đùn đẩy hoặc cứ đổ đầu con trưởng. Nhà chồng tôi thì khác, bố mẹ mất rồi anh em càng yêu thương, gắn bó với nhau hơn. Bố mẹ là bố mẹ chung nên cùng nhau san sẻ chứ không bắt riêng ai một mình gánh vác, như vậy mới bền được.


Ảnh minh họa: Nguồn Sannook.com
Nhà có giỗ, anh em mỗi người góp một tí: Tổ tiên bố mẹ chung, đừng đè đầu con trưởng
Thi thoảng trên mạng thấy chị em than thở cảnh làm dâu trưởng khó khổ, vất vả mà em thấy thương. Mặc dù chính bản thân em cũng là dâu trưởng nhưng trộm vía, số em may mắn rơi vào gia đình nhà chồng tình cảm, ai cũng biết nghĩ nên em cũng đỡ cực đi rất nhiếu.


Ảnh minh họa: Nguồn Internet

Thực ra mà nói thì vợ chồng em là út ít nhưng vì trên chồng là 2 người chị gái nên chúng em từ út mà thành trưởng. So về kinh tế thì chồng em là đuối nhất trong số chị em trong nhà. Các chị chồng em đều giàu có khá giả, người làm ngân hàng, người làm chứng khoán, các anh rể thì làm bất động sản, kinh doanh lớn nên kinh tế của họ mạnh lắm. Vợ chồng em ngược lại, cả hai làm công chức nhà nước, lương gọi là đủ sống không dám tính tới làm giàu.

Tuy nhiên điều làm em nể ở các chị chồng mình là mặc dù giàu có như vậy nhưng không bao giờ kênh kiệu, xem thường các em, kể cả em dâu lẫn em trai. Các chị ấy đối xử tử tế lắm, đúng kiểu bao bọc ấy. Ở nhà các chị toàn thuê giúp việc, chẳng bao giờ họ phải động chân động tay vào việc gì, thế nhưng về ngoại là xắn tay vào bếp nấu cơm thay em dâu.

Mà các chị ấy cũng thương bọn em lắm, biết hai đứa chúng em không có kinh tế, hồi mới cưới họ góp tiền vào sửa lại nhà cho bố mẹ với tụi em ở cho rộng rãi, thi thoảng sang chơi là mang đồ ăn thức uống linh đình. Miệng nói là nhà có sẵn, tiện mang sang góp cho vui chứ em thừa hiểu các chị sợ bọn em tốn kém nên cứ sắm sẵn như thế để em không cần phải chợ búa nữa.

Bố mẹ ốm cũng thế, chỉ cần biết tin là các chị chia nhau về chăm. Mấy anh rể cũng nhiệt tình chu đáo lắm, họ lo cho bố mẹ vợ như bố mẹ đẻ thành thử tuy là dâu trưởng thật nhưng em không cảm thấy vất vả hay quá áp lực.

Nhiều lúc thấy các chị bận mà vẫn cứ phải đôn đáo chạy qua chạy lại chăm lo cho bố mẹ. Em ngại bèn lên tiếng bảo đó thuộc trách nhiệm của vợ chồng em, anh chị không cần phải lo lắng quá nhưng mấy chị ấy lại động viên:

“Con nào chẳng là con, bọn chị tuy phận gái thật nhưng vẫn thương và lo cho bố mẹ cũng giống như em vậy thôi, các cụ bên nhà em mà ốm, em có ngồi yên được không?”.

Mỗi khi nhà chồng em có giỗ lễ, không khí mới nhộn nhịp. Các chị chồng tính cẩn thận, lúc nào cũng thương các em không có nên trước giỗ vài ngày đã tưng bừng mua sắm, đánh xe mang tới. Người mua giò, mua gà rồi thì người kia đặt hải sản, nước ngọt. Tóm lại là ngày giỗ ấy của nhà em giống như 1 buổi tụ tập gia đình, các anh chị em con cháu quây quần.

Ban đầu em cũng ngại vì xưa nay em thấy mọi nhà khác, giỗ lễ con trưởng phải tự đứng lên gánh vác lo toan, song 2 chị chồng tuyên bố thẳng:

“Tổ tiên chung, bố mẹ chung nên mọi trách nhiệm cũng là chung hết, không thể đè đầu con trưởng được. Em không phải suy nghĩ nhiều”.

Sống lâu hiểu tính các chị rồi, em thấy thoải mái mà quý mến các chị chồng của mình lắm. Đấy cứ bảo giặc bên Ngô không bằng bà cô bên chồng chứ mấy chị em nhà chồng em tốt khỏi phải nói các chị ạ.


Ảnh minh họa: Nguồn Internet

Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của người viết

Leave a Reply

Your email address will not be published.